Bài đăng

Có chuyện gì ngoài kia?

Copy từ blog Người Buôn Gió Nếu bạn nào lấy entry này, hãy sửa tiêu đề theo bạn muốn. Trong lúc này tôi không biết lấy đề là gì, tôi viết entry này là entry đầu tiên trong nước mắt.

Nước Nga: Quên và Nhớ trong tôi

Hình ảnh
Vẫn biết thời gian trôi thật nhanh nhưng vẫn giật mình khi nhìn lại ngày tháng ghi trên những bản dịch ngày nào. Vậy đấy: hơn 20 năm rồi! Hai mươi năm đủ để sinh ra, và trưởng thành một thế hệ, hai mươi năm đủ để quên đi nhiều điều, nhưng sao khi post những bản dịch này tôi lại xúc động như vậy? Phải chăng bởi trong tôi sống dậy những tháng ngày tuổi trẻ, khi ước mơ về cuộc sống, sự nghiệp còn trải dài xanh biếc phía trước? Hay bởi thấy mình giờ đây sau bao trải nghiệm trở nên cằn cỗi, già nua? Hay tiếc nuối và thất vọng cho ước mơ không thành hiện thực?...Có lẽ là tất cả .

Chạy Trốn

Hình ảnh
Cuối tháng Năm, đêm phương nam nóng bức, rền rĩ tiếng ve. Phía sau hàng dương vầng trăng thấp, oi ả treo lơ lửng trên mặt biển , ánh trăng trải vàng đến tận bờ biển, soi sáng từng góc phố nhỏ, thoảng trong gió mùi tử đinh hương đang rộ nở trên những bờ rào.

Viết Cho Một Ước Mơ

Hình ảnh
Kí ức con người lưu giữ bền lâu những ấn tượng với sắc mầu đậm nhạt khác nhau. Tình tiết sự kiện gắn với những ấn tượng ấy có thể bị xoá nhoà theo năm tháng, nhưng không vì thế những gam mầu ấy thôi không rung động lòng ta mỗi khi hồi tưởng.

Có Những Nhịp Cầu

Hình ảnh
Tháng Bẩy đến. Trong sâu thẳm, lòng tôi nặng trĩu một nỗi day dứt khó nguôi ngoai thúc giục tôi trở lại miền đất ấy. Đã mấy năm nay, cứ vào dịp này tôi lại trở lại với Quảng Trị, vượt qua 600km đường bộ đến thắp nén nhang cho anh tôi cùng bao nhiêu đồng đội của anh, những người lính nằm lại trên mảnh đất này. Trở lại để tìm đến . Em tìm đến với anh, người sống tìm đến người đã chết, hiện tại tìm đến với quá khứ, phai nhạt lãng quên tìm đến kí ức cuộc chiến qua hai bờ âm dương cách biệt.

Thư Gửi Người Đã Khuất

Hình ảnh
Anh kính yêu! Tháng trước em vừa đi Quảng Trị về, và đêm nay em ngồi viết những dòng này gửi cho anh, cho dĩ vãng, cho kí ức, hay cho hiện tại của em, cho tương lai của các con em (là các cháu anh đấy). Viết cho cái gì em cũng không biết nữa, chỉ biết bao nhiêu năm rồi bố mẹ và chúng em vẫn day dứt khôn nguôi vì chưa tìm được anh dù cuộc chiến đã lùi xa ba mươi năm rồi. Anh ạ, từ xưa đến nay mỗi khi nhắc tới chiến tranh người ta thường dùng những từ: hào hùng, oanh liệt, vĩ đại…Nhưng có lẽ với em và nhiều người khác, nhất là những ai đã đi qua cuộc chiến, hay đã mất những người thân yêu nhất của mình thì chiến tranh là khúc bi tráng bởi nó gắn liền với số phận bao nhiêu con người, bao nhiêu gia đình.

Thư Thời Chiến

Hình ảnh
Kính gửi anh Đặng Vương Hưng! Cách đây hơn một năm tôi có đọc lời đề nghị của anh đăng trên báo về việc muốn sưu tập những lá thư và nhật kí được viết trong chiến tranh, với mục đích làm một tuyển tập Những Lá Thư Thời Chiến. Ngày đó tôi cứ suy nghĩ mãi có nên viết thư và gửi cho anh những lá thư gia đình tôi đang giữ hay không, bởi lẽ đó là kỉ vật cuối cùng còn lại của anh tôi, một người lính đã ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị mùa hè máu lửa 1972 khi mới vừa qua lần sinh nhật thứ 18. Lá thư ấy là những gì riêng tư nhất của anh tôi với gia đình. Phân vân mãi và tôi đã không gửi tới anh.