Thứ Tư, 27 tháng 2, 2008

Thứ Ba, 26 tháng 2, 2008

Keep walking


Đám bạn cũ gặp nhau, câu cửa miệng:

- Làm đến chức gì rồi? Giám đốc? Trưởng phòng?

-

----------------

Mẩu Email của bạn:

"…tôi lui vào sống với cái vui thú riêng tư của mình, với gia đình nhỏ bé của mình bỏ mặc tất cả, tôi cũng biết mình là ai và mình đang ở đâu..."

----------------

Running nhanh hơn walking là cái chắc, nhưng running mãi được không, rồi cũng tới lúc mệt nhoài, dừng lại thở.

----------------

Keep walking. Cho bạn, cho tôi cái slogan này của Johnnie Walker. Bước những bước chậm và chắc về phía trước. Vừa đi vừa suy ngẫm. Và thấy mình hạnh phúc hơn ông già Johnnie này vì cùng đi trên hành trình ấy có cả cái gia đình nhỏ bé của mình. OK?


Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2008

Mùa Đông


Spring 2008.2


Mùa đông năm nay quá lạnh, liên tiếp những đợt rét đậm. Giá lạnh làm người ta lười vận động, cả chân tây và trí óc, lười chia sẻ những cảm xúc buồn vui. Co ro rúc về tố ngủ đông.

Buổi sáng con thức giấc sớm hơn, thò đầu khỏi chăn nghe bản tin Dự báo thời tiết hỏi có được nghỉ học không. Nghĩ cũng tội. Chúng vất vả kém gì cha mẹ. Thời gian cõng cái cặp nặng trĩu kiến thức bằng cả ngày người lớn đi làm. Trẻ con ngày xưa chỉ học nửa buổi, thời gian còn lại lêu lổng khắp nơi với đủ trò nghịch ngợm. Những hôm giá rét thế này mỗi đứa xách theo một cái “lò sưởi” làm bằng lon sữa bò, nhóm than hoa, chấp lửa bằng những quả phi lao khô rụng trên sân trường. Hơ hơ, sưởi sưởi. Cong môi nứt nẻ mồi lửa. Rồi nghịch ngợm lén bỏ vào lò của các bạn gái những hạt quả thối (thứ cây sưa hay còn có tên mỹ miều là huỳnh đàn lõi đỏ mọc đầy trên gò Đống Đa cạnh trường, thứ cây cách đây không lâu dấy lên cơn sốt đổi đời), mùi thối tưng bừng khắp lớp, cô giáo bắt ném hết ra sân. Bây giờ con nghịch những trò gì trong giờ ra chơi. Nhiều lần tò mò muốn biết, đến đón sớm, ngó qua cái cổng sắt khoá chặt chỉ thấy chúng chạy nhảy lung tung trên cái sân bê tông. Cái đầu hay suy diễn của người lớn bắt đầu cựa quậy. Thời nào chả vậy, tuổi hiếu động thiếu gì trò nghịch, bằng chứng là suốt dọc đường từ trường về, đứa trước, đứa sau tranh nhau kể chuyện, bật cười kém gì chuyện tiếu lâm…

…Bốn mươi năm Hà nội mới lặp lại một mùa đông lạnh thế này. Dân thành phố tranh thủ những ngày đầu năm du lịch lên Sapa chiêm ngưỡng băng giá. Những người no đủ thấy băng tuyết đẹp, không biết có chạnh lòng cho những cảnh nghèo.

Nhớ mùa đông năm nào mình cũng háo hức chiêm ngưỡng mùa đông đầu tiên trên nước Nga với những xúc cảm mới mẻ. Háo hức ngắm những con sẻ xù lông chống rét trên cây cành trụi lá trong khuôn viên trước nhà, những con quạ đen khật khừ trên tuyết trắng. Ngẩn ngơ suy tư trước những hoa văn kì lạ không lặp lại băng giá để lại trên từng ô kính. Háo hức nếm thử vị của những bông tuyết tan trên đầu lưỡi. Giòn vang tiếng cười khi nghịch ngợm đẩy nhau nhào khỏi con đường mòn trong công viên ngã sâu vào tầng tuyết trắng. Và xốn xang khi thấy tay ai dịu dàng phủi tuyết bám trên áo…

Nhưng mùa đông cứ lạnh thêm, lạnh mãi. 42 độ âm. Dân bản xứ nói hơn bốn mươi năm (kể từ 1942 khốc liệt chiến tranh) nước Nga mới gặp lại mùa đông như thế. Băng giá trùm mọi nẻo. Mặt sông biến thành sân vận động cho các trò thể thao mùa đông. Ngày ngắn và đêm dài. Mùa đông cầm chân mọi người trong khu kí túc. Mình bắt đầu học được những bài học mùa đông. Không còn ngạc nhiên khi thấy giá lạnh nhất lại là những ngày trời xanh trong và nắng hanh vàng như mật. Biết cách không bị ngã như trời giáng xuống mặt đường khi nôn nóng bắt chước trẻ con bản xứ trượt băng trên mặt vỉa hè, biết cách tránh bỏng rộp khi đi quá lâu ngoài trời lạnh, và khôn ngoan tránh xa những hàng hiên đề phòng nhũ băng nhọn hoắt bất ngờ rớt xuống. Rất khó khăn nhưng cuối cùng mình cũng học được cánh không đau lòng khi thờ ơ bước qua những người say ngủ gục trên tuyết lạnh. Và biết đem về phòng cắm trong nước ấm một nhành cây trần trụi chờ nảy những mầm xanh…

Mùa đông vẫn dài đăng đẵng. Mình bắt đầu sợ. Đợi nghỉ đông, vượt gần hai nghìn cây số xuống phương nam trốn rét. Nấn ná mãi hết kì nghỉ để suýt bị kỉ luật kỉ luật vì về trường muộn. Thoát được nhờ lí do duy nhất: “Những năm trước tôi đã thấy trên truyền hình những đứa bé chạy trốn bom trong những căn hầm chiến tranh. Những đứa bé ấy là các em bây giờ. Con trẻ vẫn là con trẻ”…

…Mùa đông năm nay quá lạnh. Liên miên những đợt rét hại. Mạ chết, gia xúc chết, người chết. Xứ nhiệt đới này không quen giá lạnh, không tích đủ năng lượng để qua mùa đông dài. Mong đừng tràn về những đợt lạnh mới để nắng xuân lên xua đi những dự cảm phiền muộn.

Những năm trước bố bao giờ cũng là người cúng Giao thừa, vài năm nay bố đau yếu đã có chị dâu trưởng, mình chưa bao giờ thực hiện công việc thiêng liêng ấy. Trực tết năm nay mình phải thay mặt mọi người trong cơ quan làm việc ấy. Trong giá lạnh đêm 30 mình cố gắng bắt chước bố, cũng lầm rầm, xít xoa khấn khứa trước ban thờ lộng gió tầng 14, dưới chân rực rỡ thành phố trong sắc mầu pháo hoa. Xin an lành và hạnh phúc.

Bố nằm một chỗ, sức cạn dần theo mùa đông đời người. Mỗi đợt lạnh, mỗi lần lo. Vẫn biết đời sống con người hữu hạn trong cái vô hạn của Vũ trụ, của thiên nhiên nhưng không thể xua đi những ý nghĩ muộn phiền. Ý nghĩ ấy dai dẳng ám trong đầu như mùi nước tiểu của bố lởn vởn trên từng ngón tay, trên quần áo mấy anh em mình. Ý nghĩ về một mùa đông không bao giờ sang xuân.

…Hanh nắng. Xách xe ra phố đón con. Dòng đời ùng ục sôi trong cái lạnh mùa đông. Và chợt nhận thấy mình đã sai khi nghĩ về mùa đông và sự hữu hạn của đời người, chí ít là lúc bắt gặp nụ cười rạng rỡ mùa xuân của con nơi cổng trường.


(Bản nhạc này gợi nhớ những buổi tối mùa đông bị cầm chân bởi băng tuyết lũ sinh viên các mầu da tụ tập với nhau trên sàn discotheque tự tổ chức nơi kí túc xá. Và mình làm hỏng cái áo len vì cố giằng nó khỏi mặt kính đóng băng lúc ra về )

Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2008

Đông và Tây

(Sưu tầm)

Một cái nhìn về sự khác biệt Đông Tây. Tây mầu xanh / Đông mầu đỏ

Thứ Bảy, 16 tháng 2, 2008

Hẹn yêu


Anh Ngo





Xin cho mây che phủ phận người,
Xin cho tôi một sáng trời vui,
Xin cho tôi đến tận nụ cười,
Cho tôi quên một nấm mộ tươi.
Xin cho tôi, xin vạn lần rồi,
Một góc này chỉ biết rong chơi,
Xin cho tôi yên phận này thôi.

Xin cho tôi yên ngủ một ngày,
Xin cho đêm không có đạn bay,
Xin cho chim góp nhạc về trời,
Xin cho tôi là kiếp của mây.
Xin cho tôi ra khỏi cuộc đời,
Để bao giờ trời đất yên vui,
Xin cho tôi xin lại cuộc đời.

Cho tôi đi xây lại chuyện tình
Cho tôi đi nâng dậy hoà bình
Cho tôi đi qua tận gập ghềnh
Nhìn dòng máu trong tim anh.
Cho tôi nghe tay mẹ nồng nàn
Cho tôi nghe chân trẻ rộn ràng,
Cho quê hương giấc ngủ thật hiền
Rồi từ đó tôi yêu em.

Cho tôi xin nguyên vẹn hình hài
Cho tôi nghe lời hát cỏ cây,
Xin cho tôi quên phận tù đầy
Xin cho tôi là thoáng rượu cay
Xin cho tôi, xin cả cuộc đời
Để hôm nào trẻ hát trong nôi.
Xin cho tôi, xin chỉ một ngày 

Không rõ trong hoàn cảnh cụ thể nào Trịnh Công Sơn viết nhạc phẩm này, một trong nhiều ca khúc da vàng cho thân phận Việt nam, thân phận những người nằm xuống trong cuộc chiến tàn khốc nhất lịch sử đất nước. Mỗi lần nghe, mỗi lần tim đau thắt.

…Mười tám tuổi anh đã nằm lại trong cuộc chiến ấy. Trẻ. Quá trẻ, chưa biết đến nụ hôn đầu. Và quá đau khi suốt đời chúng tôi đặt lên bàn thờ anh hoa trắng. Anh có bạn gái chưa? Trong kí ức chúng tôi không có hình bóng người con gái nào anh dẫn về để chúng tôi líu ríu chào là chị. Anh có bạn gái chưa? Câu đó nhiều lần chúng tôi hỏi các bạn anh, những đồng đội may mắn trở về. Vu vơ câu trả lời. Vu vơ rung động đầu đời như không là thực...Nhưng có thật những đêm các anh trần truồng vượt sông ôm ba lô quân trang gói kĩ trong túi ni-lông, gặp những nữ du kích đi ngược lại, rúc rích cười, thẹn thùng đỏ mặt. Có thật ngực xuân căng tràn con gái ghì chặt khuôn mặt người lính trẻ, vuốt ve mái tóc chàng mà khóc, khóc cho những ẩn ức, cho những khát khao. Có thật những lời cầu xin, có thật những tiếng thầm thì bên bức tường đổ nát...Chiến tranh có thể cướp đi sinh mạng con người nhưng không thể huỷ diệt khát khao sống.

Tôi mong mình mơ thấy một đêm, tĩnh lặng thay tiếng đạn pháo, ánh trăng thay ánh hoả châu, anh nắm tay một người con gái nào đó để thấy trên mặt đất hoang vu đổ nát này trỗi lên một vườn địa đàng.

Để tim tôi bớt quặn thắt khi nghe “Xin cho tôi xin cả cuộc đời để hôm nào trẻ hát trong nôi”


(viết cho ngày Valentine)

Thứ Hai, 4 tháng 2, 2008

Entry for February 04, 2008

Chờ mãi con chưa ngủ dậy để kể chuyện tiếu lâm về con chuột, việc nhà ngày Tết thì nhiều. Đi quét dọn nhà chuẩn bị đón Tết. Bụi rác quét đi, nỗi buồn quét đi. Nào, bắt đầu!

Photobucket


Tết yên bình

Chùm ảnh: Hoài niệm ngày Tết thời bao cấp 8

Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2008

Tranh cho Tết

Tết sắp đến, băng đĩa hài đắt hàng. Lượn quanh blogs nhặt nhạnh tranh biếm hoạ trang trí cho Tết thêm xôm. Vision vui mắt đấy nhưng audio sao buồn. Dưới nụ cười giấu một tiếng buồn da diết, lắng sâu.