Thứ Hai, 27 tháng 10, 2008

Về lại phố xưa - Осенний Орёл

Những tấm ảnh này tìm thấy trên Internet, chúng được chụp vào tháng Mười, cuối mùa thu. Thấy chúng, ngây ra như gặp lại người thân, ngỡ ngàng trước gương mặt xa bao nhiêu năm mà chẳng hề in dấu vết đổi thay. Oryol – thành phố thời sinh viên – trong hành trình thăm quan của một blogger.

Về lại phố xưa - Осенний Орёл

(tiếp theo)


Quảng trường thành phố từ cửa sổ khách sạn nước Nga. Buổi sáng yên tĩnh, se lạnh và trong lành

Về lại phố xưa - Осенний Орёл

(tiếp theo)
 
6668822

Dọc bờ sông hướng về trung tâm thành phố. Nhà nguyện của nhà thờ Bogoiavlenskaya

Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2008

Thu xưa


6507306-md


Dòng sông nào chảy qua nơi em
Mang cái lạnh của một miền băng tuyết
Mùa thu nào lá khô rơi chết
Công viên chiều ngập xác lá em đi.

Thứ Ba, 7 tháng 10, 2008

Mỏi mệt


Đôi khi, trước câu hỏi có khỏe không, muốn nói tôi mệt lắm, chỉ muốn nhắm mắt, duỗi chân tay, mặc ruồi bu kiến đỗ trên mặt, mặc mọi thứ tuột vào một khoảng không mầu xám, không âm thanh, không hình ảnh, không cảm xúc, không gì hết, đến cả sự hoang mang cũng không… nhưng vẫn phải cười đáp lại: Cám ơn bạn, tôi khỏe.

Truong Hoa at 06/03/2012 04:55 pm comment
Những tâm sự rất thật


Thứ Năm, 2 tháng 10, 2008

"The Boat"



Theo BBC Vietnam

Tập truyện ngắn The Boat (Con Tàu) của nhà văn người Úc gốc Việt Nam Lê vừa lọt vào chung khảo một giải văn học của Anh.

Giải thưởng Dylan Thomas, dành cho các tác giả trẻ dưới 30, đã chọn Nam Lê là một trong sáu nhà văn vào chung kết năm nay.

Tên người thắng giải sẽ được công bố vào ngày 10 tháng 11.

Đây là thành công mới nhất của cây bút 29 tuổi, mà tác phẩm đầu tay của anh đã được giới phê bình Tây phương tán thưởng nhiệt liệt.

National Book Foundation, nơi trao giải Sách Quốc Gia của Mỹ, cũng vừa đưa Nam Lê vào giải “5 Under 35”, cho năm cây bút trẻ dưới 35 được xem là triển vọng nhất.

Thành công lớn

Ban giám khảo giải Dylan Thomas gọi The Boat là tác phẩm đầu tay “vô cùng cảm động và sáng tạo”.

Báo Washington Post, hồi tháng Bảy, nhận xét tác giả đã “kết hợp cả truy cứu tài liệu và lồng vào những giấc mơ trong những thế giới tưởng tượng rộng lớn”.

Một điều khiến tác giả được đánh giá cao là anh đã không đơn thuần khai thác nguồn gốc Việt Nam của mình, mà đã viết như một con người của nhiều nền văn hóa.

Bảy truyện ngắn của sách có bối cảnh ở thành phố Iowa, Colombia, Manhattan, Úc, Hiroshima, Iran và biển Đông.

Michiko Kakutani, nhà phê bình đầy ảnh hưởng của báo New York Times, đã khen Nam Lê “không chỉ viết bằng sự lão luyện, tự tin hiếm thấy ngay cả ở các nhà văn kỳ cựu mà còn thể hiện khả năng trực giác nhạy bén khi miêu tả xung đột tâm lý của những con người bỗng nhiên cảm thấy niềm tin và hy vọng của mình sụp đổ tan tác trước kỳ vọng của người thân hoặc vì sự thực tàn bạo của lịch sử”.

Năm 1978, gia đình Nam Lê vượt biên từ quê nhà Rạch Giá, trôi dạt sang trại tị nạn Mã Lai trước khi sang được Úc.

Cha của anh là người từng bị giam trong trại cải tạo ở Việt Nam.

Truyện ngắn được xem là hay nhất của sách, Love and Honor and Pity and Pride and Compassion and Sacrifice (Tình Yêu và Danh Dự và Lòng Thương hại và Niềm Tự hào và Lòng Trắc ẩn và Sự Hy sinh), mang tính tự thuật.

Tình yêu và Danh dự và Thương hại và Tự hào và Cảm thông và Hy sinh



Copy từ Vn-roo Blog

Biography of Nam Le

Nam Le sinh tại Việt nam và lớn lên tại Úc. Anh đã nhận giải thưởng Pushcart của Hội Michener-Copernicus Mỹ. Anh đồng thời nhận những học bổng của Trại Viết văn Iowa, Trung tâm Nghệ thuật tỉnh Princetown, Viện Hàn lâm Phillips Exeter, Đại học East Anglia. Tiểu thuyết của anh đã xuất hiện trên những địa chỉ sau Zoetrope: All-Story, A Public Space, Conjunctions, One Story, NPR's Selected Shorts, và trong tuyển tập Best American Nonrequired Reading, Best New American Voices, Best Australian Stories, and Pushcart Prize. Nam Lê là biên tập viên mảng tiểu thuyết của tạp chí Harvard Review


Tình yêu và Danh dự và Thương hại và Tự hào và Cảm thông và Hy sinh

 
 (tiếp theo)