Thứ Bảy, 26 tháng 4, 2008

Kính



Bây giờ làm việc gì hắn cũng cần kính. Nhưng kính chỉ giúp ích khi cần nhìn gần, còn lúc trông xa hắn lại phải bỏ kính nếu không muốn thấy mọi vật như dưới đáy nước. Thành thử cứ đeo vào, tháo ra, đeo vào, tháo ra. Kính làm hắn mỏi mắt, nên lúc nào cũng buồn ngủ.

Thứ Tư, 23 tháng 4, 2008

Entry for April 23, 2008


Chiều nay trời Hà Nội đổ sập xuống. Mưa như trút. Và hắn không tiếp tục bỡn cợt chuyện học hành được thêm nữa.

Thứ Ba, 22 tháng 4, 2008

Tâpppp huâânnnn


Không rõ hắn xuống cấp chừng nào mà sếp yêu cầu hắn đi tập huấn, tập huấn an ninh, nghe to tát, chứ nói thẳng tuột là đi học bảo vệ. Sếp bảo hắn khoá tập huấn hay lắm, thú vị lắm, sếp muốn tham gia, nhưng không thu xếp được thời gian vì…sếp là sếp.

Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2008

Entry for April 18, 2008


Còn cái này copy từ blog của teen. Teen cho thấy mình già cỗi từ xúc cảm đến nhận thức.

Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2008

Hài hước

Funny Guy


Thiếu cái gì, thích thứ đó. Mình thích những người hài hước, rất thích là đằng khác. Họ thường là những người vui tính và thông minh. Chất hài hước thể hiện tư duy ứng sử linh hoạt. Họ nhanh nhạy bắt đựợc cái cốt lõi của vấn đề để tung ra một mẩu chuyện, thậm chí một câu dí dỏm.

Cái được nhất của hài hước là giải tỏa stress – căn bệnh quá nhiều người mắc phải. Và còn hơn thế, hài hước nhiều khi đảo ngược tình thế. Đang thua thành thắng, đang đuối lí thành hoà cả làng, đang tức thành hết giận, đang nhăn nhó bỗng bật cười.

Mình thiếu cái đó nên bắt chước theo, nhưng khổ nỗi mỗi người một tạng, nên cái sự hài hước của mình cứ chua chua, chát chát làm sao.

Nhưng kiểu gì vẫn thích, dù đôi khi quá một tí, hay thiếu một tẹo là thành nhăn nhở

Thứ Hai, 14 tháng 4, 2008

Ctrl + Alt + Delete?

Sáng nay qua chốn có 2 chữ F (favourite and famous) thấy chỉ còn một ngôi nhà hoang. Cạnh tấm biển tên chủ nhà là dòng chữ Ctrl + Alt + Delete. Lắt lay trên cổng những câu hỏi, những lời nhắn phất phơ đầy ẩn ý dán trước lúc chủ nhà vội vã bỏ đi - những câu hỏi chỉ người trong cuộc mới có thể hiểu.

Phơi trần mình trên mạng quả là một thử thách. Cho cả hai phía - người viết ra nó, và người đọc nó.

Thứ Năm, 10 tháng 4, 2008

Entry for April 10, 2008


Có một thứ kiêng kị nhắc đến trên blog: Công việc. Không có nghĩa là nó không quan trọng, vì thật sự nó chiếm nhiều hơn 1/3 thời gian sống. Không nhắc đến không phải vì không muốn. Có lẽ vì nó là thì hiện tại tiếp diễn, chưa đủ thời gian để lọc những gì sẽ lắng lại.

Hôm nay lại có người ra đi. Và mỗi khi có ai đó kết thúc một chặng đường nào đó, mình lại buộc phải nghĩ về nó. Và không khỏi bối rối.

Mỗi lần có người ra đi lại tự hỏi: tại sao mình còn ngồi lại? Bạn bè bảo mình trì trệ quá rồi. Không dám thay đổi, không dám thử sức ở một nơi khác. Còn gì hấp dẫn ở đây? Lương? Không phải. Chẳng đâu lương rẻ mạt như chỗ này. Tình cảm ư? Cũng không phải. Trong công việc tình cảm là thứ xa xỉ, không vì nó mà được tăng lương. Đồng nghiệp ư? Thực sự mình cũng có những người bạn - đồng nghiệp, nhưng thường quý mến nhau sau khi họ đã bỏ đi hoặc khi bỏ đi tất cả những gì dính líu tới công việc.

Vậy là cái gì? Mỗi cuộc ra đi nhắc mình câu hỏi ấy. Chỉ thấy bối rối pha lẫn mỏi mệt.

Không, không phải là cảm giác vô vọng trước cuộc tháo chạy ngày nào: kẻ về báo, kẻ sang Nga, kẻ gõ đầu trẻ, kẻ mở cửa hàng buôn bán lặt vặt… Cả lớp như một lũ chuột chạy tháo thân khỏi con thuyền sắp chìm. Đường đời mỗi đứa rẽ khỏi những ngày vui nấn ná sau thời sinh viên có tên là thuỷ điện Hoà Bình. Những người ra đi đầu tiên còn liên hoan chia tay. Nhưng rồi thiếu dần, thiếu dần những gương mặt thân quen, thiếu đến mức không ai nghĩ đến việc ngồi xuống với nhau trước giờ ra đi nữa. Chỉ lang thang lần cuối bên con sông đỏ ngầu mùa lũ, chúc nhau vài lời may mắn. Người đi thương kẻ ở lại, kẻ ở lại buồn bã nhìn dòng sông cuộn sóng đỏ.

Rồi mình cũng ra đi. Và sau đó lại ra đi một lần nữa. Sau mỗi lần như thế, bạn cũ trở thành người thân, đồng nghiệp trở thành bạn cũ. Và nhớ về chốn cũ với những kỉ niệm không còn buồn. Tấm lưới thời gian lọc xuống kí ức chỉ còn những điều tốt đẹp.

Hôm nay lại có người ra đi. Thấy bối rối vì sự trì trệ của mình, một sự trì trệ chỉ có thể giải thích bằng thói quen - bản năng sống thứ hai.

Liệu mình có đủ sức để dứt bỏ thói quen ấy không? Không biết. Chắc chỉ khi có biến cố như con thuyền chìm ngày nào thì mới rõ.

Và một mai, nếu ra đi, khi nhớ về nơi đây, biết đâu mình lại quên hết những buồn bực, mà chỉ thấy hiện lên những gương mặt theo mãi ngày sau. Mong như thế.

Thứ Bảy, 5 tháng 4, 2008

Entry for April 05, 2008



Le hoi Hoa anh dao


Buổi tối chứng kiến người Nhật tổ chức Lễ hội hoa anh đào. Sặc sỡ trong những bộ quần áo truyền thống, họ cúi rạp người đón khách. Người được chào cúi xuống thấp hơn. Người chào lại cúi xuống thấp nữa. Trông kì kì. Cái dáng cúi chào của họ được giải thích bằng hình ảnh bông lúa: Bông lúa càng nặng hạt, nó càng trĩu xuống thấp.

Trong cuộc sống, thực tình mà nói, mấy ai cho mình là bông lúa lép, nhưng mấy ai đủ dũng cảm để cúi gập mình trước một bông lúa lép.


Sông Hương


Hue - song Huong


Mỗi năm đi Huế ba lần với một lịch trình gần như cố đinh: 15h hết ca sáng, lao vội về nhà, vơ quần áo nhét vào ba lô rồi phi ra Nội Bài đáp chuyến bay Hà nội - Huế cuối cùng. 21:30h về đến khách sạn, tắm xong ra phố kiếm bữa tối. 8:00h sáng hôm sau bắt đầu cày cuốc. Ba ngày làm việc kết thúc. Sáng ngày thứ 4 dậy lúc 6:00h, ăn sáng rồi đón xe ra Phú Bài bay về Hà nội. 11:00h về tới nhà. 15:00 h lại bắt đầu ca chiều. Đồng nghiệp gọi những chuyến đi ấy là chạy show dự án. Và Huế chỉ là quãng thời gian đánh dấu bằng điểm đến và đi: Phú Bài. Vì thế Huế vẫn là Huế kín đáo và lôi cuốn.

Thứ Tư, 2 tháng 4, 2008

Biển


2:30 sáng đến khách sạn Công đoàn - Quảng Bình. Vừa ngủ gật vừa tìm đường lên phòng. Sáng tỉnh dậy ngỡ ngàng thấy biển Nhật Lệ ngay dưới cửa sổ. Đã không biết phần còn lại của đêm qua thiếp đi trong tiếng sóng ru. Biển vẫn lặng lẽ mờ ảo trong sương.