Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012

Clip "Xin Cho Tôi"

Khi mò về ngôi nhà trên Multiply tìm hiểu cách thức chuyển nhà, nhờ công cụ download được cung cấp,  mình lấy lại được clip này. Bài hát "Xin Cho Tôi"của Trịnh Công Sơn trình bày trong chương trình "Thay Lời Muốn Nói"của Quỳnh Hương  trên HTV9. Đó là một trong những entry đầu tiên khi mình viết blog (bấm vào đây).

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012

Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012

Yahoo Blog bị tấn công?


Trên màn hình Yahoo Blog hiện một dòng chữ: Important: Yahoo! Vietnam Blog will be discontinued on December 6, 2012 (CHÚ Ý: Yahoo! Blog Vietnam sẽ chấm dứt hoạt động vào ngày 6 tháng 12 năm 2012). Trò đùa quái ác gì vậy? Các bloggers xôn xao, VnTeam vẫn lặng thinh trước các câu hỏi trên trang chính thức của mình. Vui nhỉ!

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2012

Cuộc chạy vì trẻ em 2012



Cùng một sự kiện dưới cái nhìn của người trẻ không khí khác hẳn. Cùng ngắm nhìn những bức ảnh do một nhân viên trong công ty chụp

Run For Children 2012


Cuộc Chạy Vì Trẻ em - Hà Nội 2012 (Run For Children) -  một sự kiện được đồng tổ chức bởi Đại sứ quán Canada, Hiệp hội Doanh nghiệp Canada tại Việt Nam, Hội hữu nghị Việt Nam – Canada (VCFA) và Liên hiệp các tổ chức hữu nghị Hà Nội (HAUFO) nhằm quyên góp tiền trợ giúp y tế cho các trẻ em nghèo bị ung thư và bệnh tim tại Bệnh viện Nhi Trung ương, Bệnh viện Tim Hà Nội và chương trình Nhịp đập Trái tim.

Thứ Tư, 14 tháng 11, 2012

Venice mùa lụt


Vì tình yêu đối với thành phố quê hương, lúc nào Hà Nội hay Sài Gòn ngập lụt vì mưa hay triều cường, hãy tự tin gọi là VENICE VIỄN ĐÔNG nhé!

Thứ Năm, 1 tháng 11, 2012

Vườn Xưa Với Bạn


Những comments của Thợ Mộc,  Lợi Trần, Rất Huế và Như Mai trên entry “Vườn Xưa” tạo thành bài thơ dưới đây (Tham khảo trackback). Chủ nhà có sửa tí ti, mong các tác giả lượng thứ và góp ý. Kiểu này mà uống thật ở vườn xưa không biết thơ phọt ra hoành tráng cỡ nào!


Photobucket

(Ảnh minh hoạ cho có tí cay cay, vì thằng say đánh vần ơ tờ ... rượu)

Thứ Ba, 30 tháng 10, 2012

Thứ Tư, 24 tháng 10, 2012

Quậy nhỉ!!!


TTO - Lúc 16g30 ngày 6-10, một người đàn ông tên Phạm Văn Bình (40 tuổi, ngụ Q.4, TP.HCM) đã leo lên tượng danh tướng Trần Nguyên Hãn ở vòng xoay trước chợ Bến Thành, Q.1, TP.HCM...đứng huơ tay.

Thứ Năm, 18 tháng 10, 2012

Thứ Tư, 17 tháng 10, 2012

Để bạn Thợ Mộc phát biểu

Copy from VnExpress

Ôtô gỗ tự chế đầu tiên tại Việt Nam
Ngoại trừ gầm và hệ thống truyền động nhập về, tất cả chi tiết còn lại trên chiếc ôtô tự chế của anh Lê Nguyên Khang đều làm thủ công bằng gỗ.

Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2012

Bài văn điểm 3 của nữ sinh nhập vai Cám

Theo VietnamNet 

Với đề bài "Hãy nhập vai nhân vật Cám, kể lại chuyện cổ tích Tấm Cám", một nữ sinh THPT ở Hà Nội đã có bài viết "đặc sắc".


Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012

"Một bài thơ tuyệt vời của một cậu bé da đen"


Bài copy dưới đây được nhiều trang mạng và blogs của các nhà văn, nhà thơ Việt Nam đăng dưới nhan đề "MỘT BÀI THƠ TUYỆT VỜI CỦA MỘT CẬU BÉ DA ĐEN". Tác giả thực của bài thơ này là ai? Bấm VÀO ĐÂY để tìm hiểu câu trả lời.

"Trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ"


Copy from Xinhuanet


#CHINA-MID-AUTUMN FESTIVAL-MOON(CN)

The Mid-Autumn Festival in Qinshan Island of Ganyu County, east China's Jiangsu Province.

Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2012

Về quê


Cách trung tâm thành phố dưới 20 km nhưng nơi đây hoàn toàn yên tĩnh. Mầu xanh làm tĩnh dịu cái bon chen hối hả của cuộc sống thành phố. Trong cái chuyển động đang diễn ra có những dòng chảy xuôi ngược.

Lan sao


IMG_0099

Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012

2 bức thư cảm động của người cha tử tù và đứa con mồ côi

Copy from VietnamNet

Từ tình yêu thương của người cha, Long đã viết bức tâm thư đẫm nước mắt mong muốn được chuyển đến tay con gái nhân ngày khai giảng năm học mới 2012, khiến không ít người rơi nước mắt.

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012

Kỷ vật liệt sĩ Việt lưu lạc 46 năm ở Mỹ


Copy from VnExpress

Năm 1966, một lính thủy quân lục chiến Mỹ nhặt được cuốn sổ ghi chép, tấm ảnh hai cô gái, vài tờ tiền, chứng minh nhân dân trên ngực chiến sĩ Quân giải phóng hy sinh. Khi xuất ngũ, người lính này đã mang các kỷ vật về nước.


40 sự thật về đàn ông Việt

Copy từ: TALKSHOW ĐÀN ÔNG

Hanoi Elegance by Alejandro Castro


Góc vườn sân thượng

Những bức hình lấy từ thẻ nhớ của chiếc điện thoại cũ trước khi chuyển giao cho con trai, post lên thay nói nhảm.

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2012

Góc trên cao


Những bức hình lấy từ thẻ nhớ của chiếc điện thoại cũ trước khi chuyển giao cho con trai, post lên thay nói nhảm.

Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2012

Mơ giữa ban ngày


Những bức hình lấy từ thẻ nhớ của chiếc điện thoại cũ trước khi chuyển giao cho con trai, post lên thay nói nhảm.

Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2012

Phố nghèo - Trần Thu Hà



Phố nghèo xưa, mái ngói nghèo xưa
ngoài ga cũ tiếng còi xa buồn
Phố mờ sương, mái ngói mờ sương
thiếu phụ buồn thương đi trong sương như nhân ảnh mờ

Thứ Năm, 20 tháng 9, 2012

Những nụ hôn chia xa


Seri ảnh lính Mỹ chia tay người yêu thời kì  thế chiến thứ II. Vừa lãng mạn vừa vui nhộn.


Thứ Tư, 19 tháng 9, 2012

Ruộng bậc thang


Phê với những bức ảnh ruộng bậc thang của nhiếp ảnh gia Cao Minh trên Panoramio

Thứ Hai, 17 tháng 9, 2012

Ngắm ruộng bậc thang Mù Cang Chải


Copy từ Thanh Niên Online:  (TNO) Mù Cang Chải (Yên Bái) - nơi nổi tiếng với những cung ruộng bậc thang được Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch xếp hạng danh thắng quốc gia, những ngày này đẹp như tranh vẽ.


Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2012

Truyện chờ đặt tên

Trân trọng giới thiệu tác phẩm hợp tác của các bloggers 3 miền:  Rất Huế, Blue Blog, Lợi Trần, Thợ Mộc, Kim Phụng, Hạt Dẻ, Nguyen Thi Dung, Tran Thanh Nhan. Truyện để mở như chính cuộc sống. Ảnh từ album "Vẻ đẹp người con gái xứ Huế trong tà áo dài tím" trên Zing.


Thứ Ba, 11 tháng 9, 2012

Truyện nhiều người viết (đoạn 8)

Chưa làm thế nào để kết thúc được câu chuyện này. Chờ mọi người góp ý. Đoạn viết có thể thay đổi, bổ xung.

Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012

Hoa trắng cho ngày 20/7



Sen trắng! – Tôi quyết định như thế khi nghe đề nghị của em. Em đồng ý ngay vì không biết anh trai tôi thích hoa gì. Tôi cũng không biết. Hồi đó đang là chiến tranh và tôi còn bé lắm. Trong trí nhớ của tôi, ngoại trừ ngày Tết, hoa chỉ xuất hiện trong nhà cho các dịp cúng lễ. Những cái giỗ đặc biệt mới có lọ hoa huệ (thú thật tôi rất sợ mùi hương gay gắt của loài hoa này), còn lại mẹ tôi thường đặt lên ban thờ những đĩa hoa. Những bông Hoàng Lan, Ngọc Lan, Bách Nhật, Mẫu Đơn... gói trong tàu lá rong cột bằng sợi lạt trắng tước mỏng.  Gói hoa phong kín, lúc thắp hương mới mở. Mỗi mùa mỗi khác. Tôi nhớ có lần hỏi mẹ sao không bao giờ thấy hoa Nhài, mẹ bảo hoa Nhài nở về đêm nên không dùng để cúng. Thói quen cúng hoa đĩa biến khỏi đời sống từ bao giờ không ai biết nữa.

Thứ Ba, 28 tháng 8, 2012

Truyện nhiều người viết (đoạn 6)

Dưới đây là phần viết của Mystery Member. Xin vui lòng click vào tên blogger để đọc phần viết trước. Phần viết này có thể thay đổi để phù hợp với của các thành viên khác.
Đoạn 1: Rất_Huế71
Đoạn 2: Blue Blog
Đoạn 3: Lợi Trần
Đoạn 4: Thợ Mộc
Đoạn 5: Kim Phụng 

Thứ Bảy, 11 tháng 8, 2012

MOM: Ý tưởng tổ chức "Lớp huấn luyện chó"



Entry “Con chó lạ” nhận được những comments khác nhau về chuyện yêu đương của … chó. Một trong những bạn mạng của chủ blog đề xuất một cuộc thi viết nho nhỏ về tình yêu của … người. Dưới đây là MOM (Minute of meeting – Biên bản tóm tắt cuộc họp) để mọi người tiếp tục trao đổi. “Con chó lạ” đã nhận đủ bài học rồi, nếu tiếp tục comments ở đó nó khùng lên báo vi phạm với chị Julie, đại diện VnTeam, khoá blog này … thì khổ!

Thứ Năm, 19 tháng 7, 2012

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2012

If you go away


If you go away on this summer's day,
Then you might as well take the sun away
All the birds that flew in the summer sky
When our love was new and our hearts were high
When the day was young and the nights were long
And the moon stood still for the night bird's song
If you go away, if you go away, if you go away.

Thứ Tư, 4 tháng 7, 2012

Một cảm nhận khác về bài thơ "Mùa lá rụng"




(Đường link tham khảo mầu)

Một cảm nhận khác về bài thơ "Mùa lá rụng"




(Đường link tham khảo mầu)

Liệu có một lớp nghĩa nào khác nằm dưới bài thơ “Mùa lá rụng” nữ thi sĩ Olga Berggoltz? Tôi tự hỏi như vây. Câu chuyện bắt đầu từ việc lờ mờ cảm nhận có một cái gì đó chưa diễn đạt hết trong bản dịch đã đóng đinh vào tâm thức những người yêu thơ Olga Berggoltz. Nếu bạn đã đọc bản dịch đó, hay đọc entry trước xin tạm thời quên nó. 

Olga Berggoltz viết bài thơ “Mùa lá rụng” năm 1938. Giai đoạn này cuộc đời riêng của bà ra sao? Theo Wikipedia tiếng Việt:

Cuối thập niên 1930, Berggoltz liên tục gặp bi kịch trong cuộc sống. Hai con gái của bà là Irina và Maya lần lượt qua đời. Năm 1938 đến lượt Boris Kornilov bị kết án nhầm và bị xử bắn trong giai đoạn cuộc Đại thanh trừng, bản thân Olga Berggoltz cũng bị bắt giam vì liên hệ với “kẻ thù của nhân dân”.


Boris Kornilov là người chồng đầu tiên của Olga Berggoltz, bà lấy ông khi 16 tuổi. Đó là một nhà thơ tài danh và bạc phận. Năm 1936 ông bị khai trừ khỏi Hội Nhà văn. Trong cuộc Đại thanh trừng, vào ngày 19/03/1937 Kornilov bị bắt tại Leningrad. Và bị xử bắn ngày 21/02/1938. Sau khi chết được phục hồi danh dự và thành viên Hội Nhà văn.

Vậy Đại thanh trừng là gì vậy? Hãy tìm hiểu giai đoạn đen tối này trên Wikipedia . Tổng biên tập báo Pravda (báo Sự thật của ĐCS Liên Xô) Nikolai Ivanovich Bukharin  bị xử bắn. Hàng loạt trí thức Nga bị bắt, bị xử bắn, bị lưu đầy. Giai đoạn này được phản ánh trong một số tác phẩm văn học của Nga xuất bản ở nước ngoài hay  vào giai đoạn Cải tổ, như “Bác sĩ Zhivago” giải thưởng Nobel văn học 1958 của Boris Pasternak  hay Những đứa con phố Arbat của Anatoly Rybakov

Quay trở lại việc Olga Berggoltz bị bắt: Trên Wikipedia tiếng Nga viết:

Ngày 13/12/1938, Olga Berggoltz bị bắt về tội "liên kết với kẻ thù của nhân dân" và là thành viên của âm mưu phản cách mạng. Khi bị giam giữ, tra tấn bà mất đứa con trong bụng (hai cô con gái đã chết trước đó). Ngày 03/7/1939 bà được trả tự do và phục hồi tư cách. Nhưng những gì đã trải qua đeo đuổi bà suốt cuộc đời. Bà viết trong nhật kí ngay sau khi ra tù: 

“Cảm giác về nhà tù trong tôi lúc này, sau 5 tháng được thả tự do càng khốc liệt hơn những ngày đầu mới khỏi đó. Tôi không chỉ cảm thấy, ngửi thấy cái mùi nặng nề ở hành lang nhà tù dẫn tới “Ngôi nhà lớn”, mùi cá, mùi ẩm mốc, mùi hành tây, tiếng những bước chân, mà còn thấy cái tâm trạng sụp đổ hỗn độn, tuyệt vọng không lối thoát mỗi khi đi lấy khẩu cung. Người ta dốc ngược tâm hồn của tôi, dùng những ngón tay bẩn thỉu mà moi móc trong đó, nhổ tọet vào nó rồi lộn ngược trở lại và phán một câu chỏng lỏng: sống đi!.”

Nguyên bản: «Ощущение тюрьмы сейчас, после пяти месяцев воли возникает во мне острее, чем в первые дни после освобождения. Не только реально чувствую, обоняю этот тяжелый запах коридора из тюрьмы в Большой дом, запах рыбы, сырости, лука, стук шагов, но и то смешанное состояние обреченности, безысходности, с которым шла на допрос. Вынули душу, копались в ней вонючими пальцами, плевали в нее, гадили, потом сунули обратно и говорят: живи!»

Những dòng hồi ký này của bà chỉ mới vừa được công bố vào năm 2001, nghĩa là 26 năm sau khi bà đã mất. Vậy cái không khí nghẹt thở đó có phản ánh trong bài thơ “Mùa lá rụng” của bà? Ta cùng đọc lại bài thơ này


Листопад          Mùa lá rụng

Осенью в Москве на бульварах вывешивают дощечки с надписью "Осторожно, листопад! "
Mùa thu ở Mátxcơva người ta thường treo những tấm biển trên các đại lộ, với dòng chữ: "Hãy thận trọng. Cây đang mùa lá rụng!"

Осень, осень! Над Москвою          Mùa thu, mùa thu! Trời Matskơva
Журавли, туман и дым.          Đàn sếu bay qua, sương mù và khói.
Златосумрачной листвою          Lửa vàng sẫm nhuộm mầu vòm lá tối
Загораются сады.          Rực rỡ cháy lên trên những khu vườn.
И дощечки на бульварах          Những tấm biển treo dọc suốt con đường
всем прохожим говорят,           Nhắc tất cả những người đi bên dưới -
одиночкам или парам:          Dù có đôi hay cô độc trên đời:
"Осторожно, листопад!"           “Hãy thận trọng, Cây đang mùa lá rụng!”

О, как сердцу одиноко          Ôi, trái tim tôi sao quá đơn côi
в переулочке чужом!          Lạc giữa ngõ nhà ai xa lạ quá!
Вечер бродит мимо окон,          Bóng chiều rơi qua loang nhoà khung cửa,
вздрагивая под дождем.          Run rẩy rùng mình mưa gió thu sâu.
Для кого же здесь одна я,          Nơi đây một mình, có nghĩa với ai đâu,
кто мне дорог, кто мне рад?          Ai người tôi yêu? có tôi ai vui vẻ?
Почему припоминаю:          Và cớ sao tôi bỗng nhắc thầm thì:
"Осторожно, листопад!"          “Hãy thận trọng, Cây đang mùa lá rụng!”

Ничего не нужно было,-          Đã không còn cần thiết điều chi
значит, нечего терять:          Cũng có nghĩa chẳng còn gì để mất:
даже близким, даже милым,          Chẳng là yêu thương, chẳng là thân nhất
даже другом не назвать.          Thậm chí bình thường gọi bạn cũng không.
Почему же мне тоскливо,          Nhưng tại sao da diết thế trong lòng
что прощаемся навек,          Vào giây khắc mình chia ly vĩnh viễn?
Невеселый, несчастливый,          Ơi người đàn ông trĩu nặng ưu phiền
одинокий человек?          Quá cô đơn và vô cùng bất hạnh.

Что усмешки, что небрежность?          Mỉa mai ư, hay chỉ không cẩn trọng?
Перетерпишь, переждешь...           Gắng nhẫn nhịn đi, mọi chuyện sẽ qua ...
Нет - всего страшнее нежность          Không đâu anh - điều khủng khiếp nhất là
на прощание, как дождь.          Vẻ dịu dàng như mưa khi vĩnh biệt.
Темный ливень, теплый ливень          Cơn mưa tối sầm, ấm áp nhường kia
весь - сверкание и дрожь!          Chớp loá sáng, rùng mình mưa run rẩy!
Будь веселым, будь счастливым          Vui lên anh, hạnh phúc giờ phút ấy
на прощание, как дождь.          Khoảnh khắc chia lìa, hãy cố như mưa.

...Я одна пойду к вокзалу,          ...Tôi sẽ một mình lặng lẽ ra ga
провожатым откажу.           Sẽ từ chối không cần ai tiễn biệt.
Я не все тебе сказала,          Mọi điều với anh tôi chưa nói hết,
но теперь уж не скажу.          Nhưng phút này sẽ chẳng nói gì thêm.
Переулок полон ночью,          Con ngõ nhỏ đã tràn ngập mầu đêm,
а дощечки говорят           Những tấm biển trên cao kia vẫn nhắc
проходящим одиночкам:          Những kẻ độc hành lặng lẽ đi qua:
"Осторожно, листопад!"           “Hãy thận trọng, Cây đang mùa lá rụng!”




Bài thơ có 5 khổ, mỗi khổ 8 câu, được mở đầu bằng lời chú thích của tác giả Mùa thu ở Mátxcơva người ta thường treo những tấm biển trên các đại lộ, với dòng chữ: "Hãy thận trọng. Cây đang mùa lá rụng!".  Ở các thành phố nước Nga người ta treo những tấm biển như thế. Đó là lời cảnh báo mối hiểm hoạ tiềm tàng trong mùa lá rụng. Hãy thử tưởng tượng: Những đoàn tầu điện sầm sập lao trên đường ray trong mù mịt lá đổ. Ai có thể biết được điều gì xảy ra với người bộ hành đi trong mịt mù đó.

Bài thơ viết về tâm trạng của người đàn bà khi chia tay người đàn ông của mình. Nhưng liệu chỉ có thế?

Hai khổ thơ đầu đọc xong. Rất tâm trạng.

Đến khổ thơ thứ ba đã thấy có một điều gì khang khác. Một tâm trạng u uất. “Chẳng là yêu thương, chẳng là thân nhất/Thậm chí bình thường gọi bạn cũng không.” Người đàn bà căm ghét người đàn ông của mình đến thế? Kẻ thù chăng? Của ai? “Nhưng tại sao da diết thế trong lòng/Vào giây khắc mình chia ly vĩnh viễn?”. Vĩnh viễn mất nhau. Tình yêu hay mạng sống? Sự chia lìa ấy có ngoài ý muốn của hai người? Người đàn ông ấy là ai, số phận ra sao? “người đàn ông trĩu nặng ưu phiền/Quá cô đơn và vô cùng bất hạnh”.
Khổ thơ thứ tư rất khó hiểu. “Mỉa mai ư, hay chỉ không cẩn trọng?” Mỉa mai điều gì? Thiếu cẩn trọng điều gì? Hình như phảng phất cái không khí thời cuộc lúc đó, khi những trí thức Nga bầy tỏ quan điểm của mình. “Gắng nhẫn nhịn đi, mọi chuyện sẽ qua ...” Trong câu này động từ dùng ở ngôi thứ hai, nhưng không thể xác định người đàn ông/ hay người phụ nữ nói. Sao phải nhẫn nhịn? Sao phải gắng chờ? ... Và hãy nhìn lại hình ảnh người đàn ông trong cuộc chia lìa vĩnh viễn ấy! Rất dịu dàng. Vẻ dịu dàng đau đến khủng khiếp. Vẻ dịu dàng như mưa khi vĩnh biệt. Một cơn mưa buồn, tối sẫm và ấm áp. Chớp loé sáng, màn mưa run rẩy. Trong nguyên bản tiếng Nga chỉ có 3 từ весь - сверкание и дрожь! có thể hiểu: Cả màn mưa/Toàn thân (vì tác giả so sánh người đàn ông ấy với cơn mưa) - Chớp loé và rùng mình! Chớp lóe, hình ảnh này ngụ ý điều gì?
Không biết bạn nghĩ ra sao? Nhưng cá nhân tôi cảm nhận bài thơ càng về cuối càng đen tối. Không gian mờ xám của chiều thu với những vòm lá đỏ cháy nhức nhối cứ tối dần, tối đen lại qua các khổ thơ. Cái bóng chiều nhập nhoạng loang qua các ô cửa cuối cùng đã biến con ngõ nhỏ đặc quánh mầu đêm. Người đàn bà ra ga. Nàng bỏ đi để quên ai đó hay nàng đến một chốn lưu đày?
Tôi không kết luận điều gì. Những thông tin chắp nhặt về Olga Berggoltz, “Cây Ngải Đắng” của thi ca Nga, làm tôi liên tưởng đến những điều ấy. Mùa lá rụng - Mùa chết chóc? Nếu đúng như thế thì bài thơ đó quả thật là “đáng sợ”!

Flyingdance at 12/24/2012 10:26 am comment 
Tâm trạng em y như những thầm kín, trăn trở trong bài thơ anh à. Nó thực tế là nỗi đau, muốn gào thét, vậy mà em vẫn chỉ dám "rung nhẹ". Em chỉ muốn nói rằng, đàn bà sinh ra là để được yêu thương, và trao yêu thương không đòi hỏi hơn gì khác. Nhưng dường như rất nhiều đàn bà (có em trong đó) nhận quá nhiều tổn thương bởi đã hi sinh vì một người đàn ông không biết trân trọng họ, dù người đàn ông đó sẵn sàng ngửa tay xin, vay mượn tình thương, tình yêu, tiền bạc và danh vọng...
Trần Thành Nhân at 12/24/2012 11:27 am reply 
Tôi thấy rất rất nhiều phụ nữ thích bài thơ này. Nó quá tâm trạng. Mong rằng sau nỗi đau mù lấp ấy họ tìm thấy hạnh phúc trên những cánh chim di cư quay về khi xuân sang.
Thanh Xuan at 07/27/2012 09:04 pm comment
Anh chấp nhận ôm mối tình lận đận , bước đơn hành về tận phía trời xa , cố lảng quên dĩ vãng chưa nhạt nhòa. mong thời gian sẽ xóa dần kỷ niệm . ...[img]2[/img]
Trần Thành Nhân at 07/27/2012 11:07 pm reply
Mong nhưng thời gian không xóa dần kỉ niệm phải không anh?
Thanh Xuan at 07/25/2012 11:34 pm comment
chỉ là ký ức mà thôi ,ai cũng thế mà
Trần Thành Nhân at 07/25/2012 11:41 pm reply
Blog của anh chỉ toàn thơ nên rất khó để hình dung chủ blog trong cuộc sống là người như thế nào[img]1[/img]
Thanh Xuan at 07/25/2012 10:46 pm comment
sao vậy mình không hiểu ý thanh nhan
Trần Thành Nhân at 07/25/2012 11:30 pm reply
Vì mỗi lần anh ghé thăm lại có thơ tặng. Lần đầu là bài thơ về mẹ, lần thứ hai về mây và lần này... Lần nào cũng phải đọc đi đọc lại để tìm ý anh.
Thanh Xuan at 07/25/2012 10:19 pm comment
Năm tháng qua đi còn lại gì?! Hoài niệm, dư ảnh, trái tim côi Một chiều qua lối, hồn tê tái Hàng cây rũ bóng xuống lòng ta!
Trần Thành Nhân at 07/25/2012 10:38 pm reply
Mỗi lần anh ghé thăm mỗi lần ngạc nhiên
TIGON_TIM at 07/25/2012 11:20 am comment
Một bài thơ rất hay bạn ạ! Và mình thích nhất 4 câu thơ này: "Đã không còn cần thiết điều chi Cũng có nghĩa chẳng còn gì để mất: Chẳng là yêu thương, chẳng là thân nhất Thậm chí bình thường gọi bạn cũng không" Nhờ có bạn mà mình biết nhà thơ là " Cây Ngải đắng" của thi ca Nga...
Trần Thành Nhân at 07/25/2012 11:15 pm reply
[img]109[/img]
Rat_Hue71 at 07/25/2012 09:17 pm reply
Trời, tưởng đâu tặng cho người ta thì chuyển qua cho người ta chứ, ai dè đã tặng + khuyến mãi mà chỉ trên trang 3 [img]10[/img]
Trần Thành Nhân at 07/25/2012 12:38 pm reply
Trên trang 3. Nhạc trong phần Trackback.
TIGON_TIM at 07/25/2012 12:09 pm reply
Đâu bạn ơi!
Trần Thành Nhân at 07/25/2012 12:07 pm reply
Vậy tặng bạn bản dịch bài thơ Bông oải hương, khuyến mại thêm phần nghe ca khúc nổi tiếng này của thập kỉ 80.
TIGON_TIM at 07/25/2012 11:57 am reply
[img]1[/img] Có lẽ thế bạn ạ!
Trần Thành Nhân at 07/25/2012 11:55 am reply
Cám ơn bạn đã ghé thăm. Hình như bạn rất thích mầu tím oải hương.
vn-roo 2 at 07/14/2012 02:46 pm comment
Prekrasno poem!
Trần Thành Nhân at 07/16/2012 07:34 am reply
Em xin bac ti bo
THOMOC at 07/11/2012 07:33 pm comment
ĐÚNG ! nên thận trọng mùa lá rụng ! và bây giờ là "mùa thu " cho nên...hết cười he he![img]109[/img]
Trần Thành Nhân at 07/16/2012 07:37 am reply
Hình như là... hình như
Lợi Trần at 07/04/2012 06:00 pm comment
Từ xưa đến nay dù bất kì dân tộc nào, ngôn ngữ nào khi viết về tình yêu dù hạnh phúc hay đau khổ, dù tỉnh táo hay mê muội... cũng cực kì hãn hữu (nếu không muốn nói là chẳng có ai) lại dùng lời cảnh báo THẬN TRỌNG để nhắc nhở những đôi lứa cả. Bởi Tình Yêu bản thân nó đã không chịu sự chi phối của Lí Trí. Bài thơ này ra đời trong hoàn cảnh cuộc sống của Olga B như vậy thì việc đặt giả thiết đó là RẤT hợp lý. Cũng như ở VN trong giai đoạn có sự kiện Nhân Văn Giai Phẩm thì các nhà văn, nhà thơ viết gì đằng sau những con chữ...

Thứ Hai, 2 tháng 7, 2012

Hiểu lầm



- Xe căn 306 để ở đâu em?
- Dưới tầng hầm B3.
-
- Sao sếp cười em?
- Anh xin lỗi. Anh hỏi bản soft copy xe căn 306 em để đâu trên máy tính.

Từ màn hình máy tính trước mặt đến sâu cả chục thước dưới lòng đất. Hàng ngày nói chuyện trực tiếp với nhau còn hiểu lầm như thế, huống chi những điều viết trên mạng.


THOMOC at 07/04/2012 11:49 pm comment
Cười thế ... làm sao ai dám đùa nữa nhỉ ?[img]4[/img]
Trần Thành Nhân at 07/05/2012 11:03 am reply
Thấy nhe răng chưa đủ, nên phải quằn quại... cho nó phê[img]24[/img]



"Thận trọng. Mùa lá rụng!"


Người yêu thi ca Nga biết bài thơ “Mùa lá rụng” của nữ thi sĩ Olga Berggoltz qua bản dịch của nhà thơ Bằng Việt. Olga Berggoltz viết bài thơ này năm 1938. Tâm trạng đổ vỡ của người đàn bà yêu. Không có hình ảnh nào đẹp hơn, biểu cảm hơn hình ảnh mùa thu xứ lạnh. Rưng rưng sắc vàng. Dịu dàng, mong manh, yếu đuối và nhạy cảm đến nao lòng. Một hơi lạnh thoảng qua, dù rất nhẹ, hay bước chân người bộ hành cũng có thể làm cái trời lá đỏ ấy rụng xuống, khóc òa.

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2012

Daddy's Home

Tối hôm qua gỡ xuống 2 entries. Thấy buồn và mệt mỏi. Tâm trạng ấy không phải là nguyên nhân post chúng lên, mà chỉ xuất hiện khi tôi gỡ chúng xuống.

Thứ Hai, 25 tháng 6, 2012

Biển chữ



Nóng hè khiến mọi người đổ ra biển. Bãi tắm đông nghẹt người. Càng nóng, người đổ đến càng đông. Nhiều người, nhiều nước và cũng nhiều rác. Kẻ trên bờ, người dưới biển. Ồn ào sóng, ve vuốt gió. Náo động đám người nghịch nước té nhau. Lặng lẽ, đơn lẻ bóng hình kẻ trầm tư nhìn nước cuốn cát chảy qua kẽ tay. Những sải tay mạnh mẽ về phía đại dương được trầm trồ thán phục. Khát vọng chinh phục khơi xa! Tồi tội những người lóp ngóp gần bờ, chấp nhận đùa chơi những con sóng đục. Muôn vạn kiểu thưởng thức biển. Cũng có người tự tin quá, ngụp lặn trong nước nhiều đâm lạc hướng. Thay vì bơi vào bờ lại hướng ra xa. Không còn nền cát dưới chân, hụt hơi, sặc nước, quẫy đạp, vùng vẫy, tùm lum khạc nhổ nước ra khỏi miệng. Hoặc định ra xa nhưng lại mắc cạn ở vùng nước nông, đành dừng bơi, đứng dậy, phô bầy hết cơ thể khỏi mặt nước. Tài ba nhất chỉ có những vận động viên chuyên nghiệp. Chán chinh phục khơi xa, họ đổi sang hướng dẫn người mới học bơi, cố giấu vẻ ngạo mạn bản năng. Khi nhàm với đám người này, họ bỏ đi tìm cảm hứng ở đám người khác.

Trên bờ, nhân viên cứu hộ bờ biển quan sát kĩ lưỡng, liên tục tuýt còi những người vi phạm giới hạn an toàn. Năm nào cũng có người bỏ mạng.

Mùa hè. Biển xanh, biển chữ.

Thứ Bảy, 23 tháng 6, 2012

Độc thoại bên cửa sổ



Thu Uyên mít ướt


Gặp Thu Uyên trên báo. Điệu đà, mít ướt ngày xưa. Bạn làm báo, đi nhiều, gặp nhiều, hiểu nhiều, trăn trở nhiều. Nhưng có lẽ chưa bao giờ ngồi áp vong ở Trung tâm tiềm năng con người. Còn tôi đã. Tôi không thể giải thích được điều đang diễn ra. Trong thân xác một con người lý trí, tỉnh táo phân tích rạch ròi con người thứ hai u mê, bất lực. Tôi không hiểu, chắc bạn cũng thế... Khi nỗi đau không chịu đựng được hơn, thuốc độc người ta còn dám uống, xá gì thuốc ngủ hả Uyên. Mà lần sau, trả lời phỏng vấn, bạn gọi họ là Anh thay Chú đi. Cho gần hơn.  
Bài trên 
Doanh nhân Saigon  

 
 Gặp Thu Uyên ngay tại phòng làm việc của chị ở Trung tâm Truyền hình Việt Nam tại TP HCM, bên cạnh bàn dựng và ngổn ngang hồ sơ giấy tờ, chị nói: “Mỗi phút tôi ngồi đây với bạn là có một gia đình liệt sĩ đang chờ mong tin".

Mặc dù cũng là chương trình kết nối thông tin, một chương trình mang tính thiện nguyện như “Như chưa hề có cuộc chia ly”, nhưng “Trở về từ ký ức” làm hao tổn của tôi rất nhiều nơron thần kinh cảm xúc. Cứ ngỡ rằng cuộc chiến đó mình đã thuộc làu qua những bài học lịch sử hay qua hành trình làm báo ngược xuôi, nhưng không phải…”. Và đó cũng là một cuộc đối thoại khiến người viết bài này phải nhói lòng, bởi những ký ức đẹp đẽ không tỳ vết về cuộc chiến lẫn những bi kịch hậu chiến mang tên “ngoại cảm”.

Nếu mình có thể làm mà không làm thì có tội

* Nếu “Như chưa hề có cuộc chia ly” khởi nguồn từ nỗi ám ảnh về chia ly trong chị thì “Trở về từ ký ức” là gì?

- Nhà báo Thu Uyên: Khi làm chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly” tôi chỉ nghĩ đến chuyện tìm người sống thôi, không bao giờ dám nghĩ tới tìm liệt sĩ, vì vẫn cho rằng đó là việc của Đảng, Nhà nước, của toàn xã hội. Cho đến khi nhận được nhiều thư, lời đề nghị của gia đình liệt sĩ, tôi thấy rằng, nếu mình không tham gia thì thật là có tội. Có nghĩa là công việc đó vẫn chưa kết thúc, vẫn cần nhiều người tham gia chứ không phải là việc của Đảng và Nhà nước hay của một tổ chức nào đó. Tuy nhiên, cũng có một lý do mang tính cá nhân. Gia đình tôi không có liệt sĩ, nhưng năm 1969, khi còn là đứa bé con 6 tuổi tôi đã bắt đầu biết có những chú bộ đội đi B để bảo vệ cho mình. Hồi đó, tôi sống ở Bắc Ninh cùng ông bà, làng có hai đơn vị đóng quân, có một chú tên Huy, chú là bộ đội chỉ huy, chú sống trong nhà ông bà. Có các chú, nhà lúc nào cũng đông vui. Chú Huy đặc biệt quý ông tôi và gọi là thầy, xem ông như cha vậy. Sau đó, các chú đi. Trước khi đi, chú cứ hẹn với ông là con đi, bao giờ hòa bình con sẽ về thăm thầy. Từ đó, tôi vẫn âm thầm tự hỏi không biết chú có về không nhỉ?

* Một lời hứa nhẹ nhàng, nhưng biết bao người đã không thể thực hiện được…

- Nó chỉ là một câu nói, nhưng đối với những người thân của liệt sĩ, nhất là những người mẹ, ngày nào còn sống thì vẫn nhớ về con trai cùng lời nhắn đó. Anh chị ở trên, em út ở dưới nếu còn cũng phải tiếp tục đi tìm vì tình thương đối với người thân và vì nỗi nhớ mong trong lòng mẹ.

Ngoài ra có một lý do khác khiến tôi không thể đứng ngoài cuộc, đó là nạn “ngoại cảm dỏm” hoành hành kinh khủng, thậm chí có những sĩ quan quân đội cũng tin ngoại cảm mà nhắm mắt đi tìm. Có những người tự tay chôn đồng đội một nơi, nhà ngoại cảm chỉ một nơi cách đó hàng 500 cây số, thế mà cũng tin, cũng đi ôm về. Sau biết mình lầm lại khóc nức nở vì ân hận: cũng không hiểu sao lại tin là bạn tôi nằm ở đấy…

* Chị lý giải như thế nào về niềm tin có thể nói có những lúc như mù quáng đó của họ?

- Tôi nghĩ, có lẽ là vì việc tìm được hài cốt người thân quá cháy bỏng, quá khao khát nên họ bị lợi dụng. Tôi đã hỏi một gia đình từng bốc trộm mộ và được họ trả lời rằng: “Vì sao chúng tôi tin vào ngoại cảm? Chúng tôi cũng như con trâu khát nước, người ta chỉ cho chúng tôi chỗ nào có nước là chúng tôi đến thôi, với chúng tôi, có nước là mừng lắm rồi, chúng tôi làm sao biết phân biệt nước sạch, nước bẩn, uống vào thế hậu quả thế nào…”. Họ khao khát quá, nên họ dễ dàng bị lừa. Đau lòng nhất là khi đi dọc Quốc lộ 1, đứng ở đầu cầu Đông Hà, nhìn từng đoàn xe lũ lượt đi vào, trong đó có những cụ già đã 80 tuổi, cũng không thiếu những cán bộ chính sách, cán bộ ở địa phương, thậm chí cựu chiến binh… Tất cả những người đó đều là nạn nhân của tội ác “ngoại cảm dỏm”. Họ sẵn sàng chỉ, chỉ dưới cả những cái móng cầu vừa xây xong bảo đó liệt sĩ nằm đó đào lên đi. Trời ơi, khi xây cầu thì người ta phải đào móng rất sâu rồi chứ? Hay sân bay cũng vậy, sân bay xưa là căn cứ quân sự ai làm thủ tục tử sĩ ở đó được, thế mà họ vẫn cứ khăng khăng bảo liệt sĩ nằm ở đó. Và người ta cũng tin.

Hay có những gia đình như gia đình chú Nguyễn Văn Ba, liệt sĩ hy sinh bên Lào, ngoại cảm nói hy sinh ở Làng Vây năm 1969. Suốt 2 tháng ròng, gia đình thuê đủ các loại thợ lên đào vẫn không tìm thấy bấy giờ mới dần tỉnh ngộ. Chú là pháo binh, năm 1969 làm sao vào được làng Vây? Thế mà cũng tin. Mãi sau này tìm được người có kinh nghiệm đọc giấy báo tử tra cứu thông tin về đơn vị… cuối cùng xác định liệt sĩ hy sinh ở chiến trường Đông Nam Bộ. Khi hài cốt được đưa về quê ở Đường Lâm thì gia đình khóc, kể là đã lên Trung tâm Tiềm năng con người để gọi hồn, thì vong nhập vào người nhà nói là liệt sĩ hy sinh bên Lào. Tôi có hỏi thế vong nói thế à? Hóa ra là như này. Vong nhập hồnngười sống, mọi người hỏi chú hy sinh ở đâu? Quảng Trị à? Lắc. Tây Nguyên à? Lắc. Lào à? Gật. Cách bao nhiêu? Cứ thế 5km, 10km cho đến khi vong lại gật. Nói thế để biết là nỗi khao khát lớn đến mức nào.

Có một nữ ngoại cảm nổi tiếng lắm, nói tên ra ai cũng biết, chỉ đến một nghĩa trang ở Thừa Thiên – Huế. Khi gia đình đến tận nơi thì đúng là có một ngôi mộ khuyết tên thật. Nhưng giấy báo tử nói chú hy sinh ở một nơi hoàn toàn khác. Hồi đó chưa thử AND nên gia đình không dám bốc về. Thời gian sau, gia đình đến Trung tâm Tiềm năng con người, vong lại “hiện lên” và chỉ đúng nơi đó. Tại sao lại có hai nhà ngoại cảm chỉ đúng một nơi? Là vì thân nhân đã bị ăn sâu cái suy nghĩ đó vào đầu rồi. Nên khi u u mê mê hỏi ở chỗ đó chỗ kia à là gật thôi.

Hay như trường hợp gia đình liệt sĩ Đàm Danh Nhượng, chiến đấu ở chiến trường Đông Nam Bộ mà ngoại cảm bảo hy sinh ở Quảng Trị. Gia đình ở Quảng Xương, Thanh Hóa, nghèo đến mức không đủ ăn, ông già hơn 80 tuổi và các anh chị vẫn tha thiết đưa chú về nên nhà có 6 người, mỗi người đi vay mượn được 3 triệu, tổng cộng được 18 triệu “hành quân” đi vào Quảng Trị để đi tìm mộ. Họ là những người làm ruộng, có lẽ cả cuộc đời chưa bao giờ đi xa vậy thế mà nỡ lừa họ, chỉ ngay đầu cầu bảo đào đi, họ hết lên xin chính quyền địa phương xin phép, lại thuê nhân công chong đèn cả đêm, đào 2m toàn đá là đá. Điện thoại hỏi, ông ngoại cảm kia lại bảo đừng đào nữa, đi chỗ khác. Lại lên xe đi chỗ khác, cho đến khi vào tít sâu trong rừng, không còn tiền nữa thì đành phải về. Đến lúc tình cờ gặp ở nghĩa trang, bảo đưa xem giấy báo tử, thì hóa ra liệt sĩ hy sinh ở Củ Chi. Giấy báo tử toàn mã hóa nên họ không đọc được.
Những câu chuyện đau lòng khiến tôi chỉ còn biết khóc nức nở. Càng đi, càng gặp, càng nghe và chứng kiến tôi lại càng thấy phải làm. Rất nhiều người bị lừa, nếu mình không làm thì thật là có tội.

Đó là cơ hội để hiểu thêm về chiến tranh

Nhà báo Thu Uyên trong chuyến công tác về Miếu Bắc bỏ ở ấp Đa Biên, Mộc Hóa, Long An
 
* Hành trình “Trở về từ ký ức” của chị đã bắt đầu như thế nào?

- Mặc dù đã có kinh nghiệm qua “Như chưa hề có cuộc chia ly”, biết cách kết nối thông tin, một đường thẳng như thế nào, một đường cong như thế nào, nhưng không hẳn là biết cách kết nối thông tin của liệt sĩ. Nên tôi đã dành ra 6 tháng để chuẩn bị, để học cách đọc được giấy báo tử, các ký hiệu, sau một năm, buộc phải đoán được thông tin đó có ý nghĩa gì, bao hàm thông tin gì. Cái mà các gia đình liệt sĩ thiếu đó chính là thông tin, họ không có gì ngoài tờ giấy báo tử với những thông tin ngắn gọn lại mã hóa, nên mới bị ngoại cảm lừa.
Nhiệm vụ của chương trình là tra cứu thông tin, lên danh sách, xác định qua nhiều nguồn, để biết chính xác liệt sĩ hy sinh ở đâu, trong trường hợp nào, dẫu rằng vẫn biết có những trường hợp xác định hy sinh ở đâu nhưng mãi mãi chẳng thể tìm thấy di hài, vì chú đã hóa thân vào đất, lúc đó qua những ký ức của
đồng đội, gia đình có thể biết được người thân của mình đã chiến đấu như thế nào, hy sinh trong hoàn cảnh nào. Đó cũng là cơ hội để tôi hiểu thêm thế nào là chiến tranh. Công việc này ngốn của tôi rất nhiều nơron thần kinh cảm xúc. Xưa mình hay dùng chữ hào hùng, hoành tráng, bi tráng… để nói về cuộc chiến, nhưng nay thì trời ơi, nó còn vượt trên cả những cái đó, nó không còn chuyện đất nước, nhân dân, mà là những hy sinh cụ thể. Có những trường hợp chỉ biết nghe và khóc…

* Để tìm lại tên cho liệt sĩ, đảm bảo việc thực người thực thông tin thực, chương trình đã phải làm những công việc gì?

- Ký ức! Ký ức của những người tham gia trận chiến đó, đồng đội và nhân chứng là quan trọng nhất. Hiếm có ai hy sinh một cách độc lập, thường là các chú hy sinh trong đội ngũ, chắc chắn có người chứng kiến, đã chứng kiến thì họ sẽ nhớ. Nên thông tin từ đồng đội là quan trọng nhất. Sau đó là các nhân chứng, cô giao liên chẳng hạn, hay người dân làng đó… đều rất quan trọng. Sau đó kết nối với đơn vị để có thông tin cuối cùng. Sau đó đến các đội quy tập, cán bộ lao động thương binh xã hội nếu đã đưa vào nghĩa trang, rồi làm việc với ban quản lý nghĩa trang. Một mảng quan trọng là ký ức gia đình, có những người còn giữ được những bức thư của liệt sĩ, cho thấy đang chiến đấu ở đâu, ví dụ như con đang ở đỉnh Trường Sơn hay đang ở làng nọ, làng kia…

Nói chung phải rất thận trọng, vì lĩnh vực quá lớn, con số quá nhiều, dù có kinh nghiệm kết nối thông tin qua chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly”, nhưng đây là câu chuyện hoàn toàn khác. Ví dụ có bia mộ mang tên là Nguyễn Văn Hùng, tìm thì thấy có 1.900 chú tên là Nguyễn Văn Hùng. Làm sao tra cứu? Hay có những ngôi mộ đề tên là Nguyễn Thế Hồng, tra cứu thì có khoảng 12 chú Hồng, gia đình cũng không thể quyết định được đó là chú Hồngå nào, đành phải chờ đến lúc nào kết nối được với đồng đội để xác định mật danh U2-K15-T6 có nghĩa là gì…

* Quá nhiều việc phải làm. Liệu công việc này có quá sức với một chương trình truyền hình không?

- Chương trình chỉ là cái bề nổi ở trên thôi. Những gì làm được còn nhiều hơn thế rất nhiều, nhưng ngoài những trường hợp đã tìm được thì vẫn còn khoảng hơn 500 nghìn liệt sĩ khuyết danh. Nó cần nhiều người cùng hỗ trợ. Nếu mình nhìn vào, thì kể cả con số 200 người đã “trả lại tên” thì cũng là quá muối bỏ bể, đời mình có đủ không? Nói thật là tôi cũng chỉ định dành 5 năm để làm việc này. Sau 5 năm nữa, mẹ không còn, mà các anh chị cũng đã già. Hơn nữa, vết thương phải để khép miệng, cái nào còn làm được thì làm, bắt đầu từ những việc nhỏ, tôi chẳng bao giờ nghĩ mình có tham vọng quá không? Mà nói thật, cả xã hội mới là quan trọng, chứ riêng gì chương trình này đâu. Chương trình chỉ là một cánh tay của Đảng và Nhà nước, như là những người thiện nguyện thôi.

Nếu có anh linh thì các liệt sĩ sẽ không làm khổ người thân thế đâu

* Cá nhân chị có tin là có anh linh không?

- Cá nhân tôi tin là các anh linh của liệt sĩ vẫn tồn tại đâu đó, nếu họ không tồn tại ở đâu, thì họ tồn tại trong trí nhớ, trong ký ức, họ không mất đi, họ luôn sống trong lòng người thân và đồng đội. Và người có thể tái hiện lại câu chuyện ấy không ai bằng các cựu chiến binh, những đồng đội của họ. Chương trình cố gắng tái hiện lại những khoảnh khắc họ đã  sống, đã hy sinh vì Tổ quốc, vì người thân của mình. Rất nhiều thân nhân không hề biết em, anh, con của mình đã làm gì sau khi rời nhà, chỉ biết là đi rồi không về nữa, bây giờ họ đã biết, những giây phút cuối cùng con em mình đã sống như thế nào. Đó là một miền ký ức đẹp đẽ không chút tỳ vết.

Trí nhớ của người mẹ già đã 89 tuổi luôn là "con trai tôi chỉ ăn một củ khoai mà cày khắp mấy quãng đồng", hay những câu nói đầy lạc quan các chú nói với nhau ngay trên đầu khói súng: "nhà mày liên hoan như thế nào tiễn mày đi". Họ trong sáng lắm. Không có hình ảnh nào đẹp hơn như thế đâu. Đây cũng là mục tiêu mà chương trình hướng đến, nếu mình không đưa được các chú về thì có thể đưa các chú về trong ký ức. Đối với gia đình, ký ức đó là niềm tự hào, họ biết rằng em mình mới 18 tuổi chưa từng biết nụ hôn con gái đã hy sinh vì Tổ quốc. Tự hào lắm. Đó mới là việc quan trọng. Khi bắt tay vào làm chương trình, thì không còn mục tiêu là trả lại tên cho liệt sĩ, mà quan trọng hơn là sẵn sàng tìm lại những kỷ niệm, những ký ức qua lời kể của các đồng đội. Để gia đình tin người thân của mình không đột nhiên “biến mất”, biết rằng họ sống rất đẹp và hy sinh cũng rất đẹp.

* Vậy còn ngoại cảm? Chị có tin không? Nếu không, chị có định phê phán trong chương trình này không?

- Nói thường xuyên, không chương trình nào không có. Tiêu chí của chương trình là người thực việc thực, thông tin thiết thực, nên không có thông tin nào được đưa lên chương trình mà không đảm bảo được 100% tính chính xác, tất cả những trường hợp diễn ra đó đều liên quan đến ngoại cảm, đều là nạn nhân của nạn ngoại cảm dỏm. Nói là nạn ngoại cảm cũng chưa hẳn đúng, nó là tệ nạn trục lợi trên danh nghĩa tâm linh. Nếu có anh linh, chẳng có liệt sĩ nào lại nỡ làm khổ mẹ, khổ anh chị em mình. Họ gian khổ chiến đấu và hy sinh để người thân mình vất vả khổ sở thế đâu.

* Nhưng vẫn có những trung tâm hoạt động hợp pháp?

- Ban đầu, xã hội đặt rất nhiều hi vọng vào những con người có tiềm năng thực sự để giúp cho những cuộc đi tìm liêt sĩ vô vọng. Nhà nước cũng tin, nhân dân càng tin. Nhưng có lẽ niềm tin tuyệt đối quá, sự cổ súy cúng lớn quá, làm cho nhiều kẻ nảy ý lợi dụng. Bất cứ phương pháp nào cũng thế thôi. Sự sùng tín thường tạo ra môi trường cho trục lợi. Chúng tôi kính trọng anh linh của các liệt sĩ, nên sẽ chống lại mọi sự trục lợi nhân danh họ.

* Xin cám ơn chị!

Thứ Năm, 21 tháng 6, 2012

Nhại "Có khi" của TM


THOMOC đăng một bài thơ. Thấy bạn lặng lẽ, suy tư, buồn và nhẫn nhịn. Muốn lôi bạn ra khỏi cái ráng chiều đang buông xuống chập trùng vùng đất đỏ. Comment nhại lại. Bạn sửa một chữ và bảo viết tiếp. Thì đây, viết tiếp. Đừng gọi đó là thơ, THOMOC nhé. 

Михаил Шуфутинский - Душа Болит

Душа Болит          Nỗi đau trong hồn

Потемнеет серебро, померкнет золото.          Ánh vàng tắt, chạng vạng chiều đổ bóng  
Поизносятся и вещи и слова.          Thơ lẫn đời rồi cũng bỏ ra đi.
Из альбомов улыбнется нежно молодость.          Tuổi trẻ nhìn ta tiếc nuối điều gì 
Из под плит проглянет тихая трава.          Cỏ lặng lẽ nhìn chân ai bước vội.  

Все на свете переменится и обсменится,          Mọi thứ trên đời thay tên, hoán đổi
Пронесутся годы, словно с горки вниз.          Dốc đời người năm tháng đổ quá nhanh.
Только ты, душа, суровой жизни пленница          Chỉ có ngươi, Tâm Hồn, mãi mầu xanh   
Из меня, как из темницы, смотришь вниз.          Từ ngục lòng đoái thương ta cúi xuống.

Душа болит, а сердце плачет          Tâm hồn ta đau, trái tim bật khóc
А путь земной еще пылит          Đường trần gian cát bụi phủ chân ai
А тот, кто любит, слез не прячет          Đã biết yêu, chẳng giấu ngấn lệ dài 
Ведь не напрасно душа болит          Nỗi đau ấy có bao giờ uổng phí.

То ли цвет черемух, то ли снег посыпится,          Sương tuyết lạnh sau những ngày thu chín
На каштановые волосы твои.          Sẽ phủ mầu lên mái tóc em xanh. 
Скоро время, зверь невидимый насытится,          Con thú vô hình, thời gian, nốc cạn
И уйдет, оставив сердце без любви.          Và bỏ đi, vứt lại trái tim mong.

Потемнеет серебро, померкнет золото.          Ánh vàng tắt, chạng vạng chiều đổ bóng  
Поизносятся и вещи и слова.          Thơ lẫn đời rồi cũng bỏ ra đi
Из альбомов улыбнется нежно молодость.          Tuổi trẻ của ta tiếc nuối điều gì 
И окажется душа еще жива.          Liệu có phải tâm hồn ta vẫn sống.


Thứ Ba, 19 tháng 6, 2012

Góc khuất sáng mùa hè

Buồn ngủ dù không thức đêm xem bóng đá. Quãng đường chạy xe luồn lách đến cơ quan vẫn không gỡ sạch đám mạng nhện dính trên mắt. Không vội vã leo lên văn phòng kiểm tra mail như mọi ngày, ra góc khuất ưa thích mong xua cơn ngủ bằng khói thuốc.

Another track "Lady" by Kenny Rogers



Thứ Hai, 18 tháng 6, 2012

"Lady" by Kenny Rogers


LADY
Lady, I'm your knight in shining armor and I love you
You have made me what I am and I am yours
My love, there's so many ways I want to say I love you
Let me hold you in my arms forever more

Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2012

NHẠC KHÚC CHO NGƯỜI

Rất nhiều ca khúc Nga xưa được đồng sáng tác bởi hai tác giả: nhạc sĩ viết giai điệu, nhà thơ viết lời. Đó thật sự là những tác phẩm trọn vẹn. Lúc đầu post những bài hát yêu thích lên blog nghe xả stress, rồi thấy lời hay, tại sao không chia sẻ. Mà dạo này nhiều blogger làm thơ, mình không có khả năng ấy, vậy nên mạnh dạn dịch ý và đề nghị bạn bè, người thân viết lại theo cảm nhận của họ. Tự nghĩ là sẽ lý thú vì cùng một bản nhạc nhưng mỗi thế hệ ca sĩ trình bày cũng đã rất khác nhau... 

Vui khi nhận được bài thơ đầu tiên. Còn bạn, tại sao phải làm khổ mình vì blog “Quan làm báo” nhỉ? Cuộc sống đã quá nhiều chuyện nhức đầu rồi mà! Click chuột vào trackback để đọc nguyên bản và bản dịch thô và ... cho mình làm thi sĩ!